Việt kiều ở Cambodia – phần IV ( nạn cáp duồn)

Nạn cáp duồn

Năm 1930, Pháp cho mở trung tâm Phật giáo học tại PP. Từ nay, các sư sãi (tu theo phái tiểu thừa) tại CM, Lào và người K ở đồng bằng sông cửu Long (VN) không cần phải đi Bangkok để học các lớp học cấp cao. Một nhóm người thuộc lớp đầu tiên của trường này, trong đó có nhân vật chính trị (sau này) nổi tiếng: Sơn Ngọc Thành, đã xuất bản tờ báo “Nagara Vatta (Angkor Wat) vào năm 1936. Nội dung của tờ báo là đã kích Việt kiều. Nhìn vào #5 sau đây, thì các bạn sẽ thấy rằng đây là mầm móng của sự kích động bài xích người Việt lần đầu tiên tái xuất hiện sau gần 90 năm (từ 1844-45 đến 1936).

Danh sách những vụ cáp duồn được ghi chép trong lịch sử:

#1. Sử Miên ghi: năm 1730 một người Lào tị nạn, tự xưng là tiên tri đã xúi giục một nhóm người K cuồng tín hạ sát tất cả người Việt nào mà họ bắt gặp trong vùng Banam. Đây là vụ cáp duồn đầu tiên.

#2. Theo nhà văn Pháp Louis-Eugene Louvet, viết trong cuốn sách “Đức cha Adran”: ngày 13/11/1769, một toán cướp K và Tàu kéo nhau đánh phá ngôi nhà của GM Bá Đa Lộc ở hòn Đất, ngoài khơi Hà Tiên. Họ chỉ chém giết, hảm hiếp con chiên người Việt, vì kỳ thị chủng tộc.

#3. Vẫn trong quyển sách của ông Louvet, giữa năm 1778, một toán cướp K đánh phá nhà thờ Pinha-leu do Giám mục Bá Đa Lộc vừa xây xong ở vùng Hà Tiên và giết mọi người Việt mà chúng bắt gặp.

#4. Sử Miên ghi: Quốc vương Ang Non II ( 1775-79) rất ghét người Việt, đến nỗi có lần ngài nghĩ sẽ tàn sát tất cả người Việt trên đất CM.

#5. Sử Miên ghi: Dưới triều Ang Chan II (1796-1834), năm 1818, một số người Việt bị tàn sát ở tỉnh Baphnom và quân VN đang đóng ở CM đã đến nơi can thiệp.

#6. Suốt thời gian bảo hộ CM, VN sửa đổi cơ cấu hành chánh, vi phạm phong tục tập quán của người K đã khiến giới sư sãi và dân chúng phẫn uất nên họ vùng lên chống lại. Những năm từ 1841 đến khi quân VN rút khỏi CM (1845), nhiều cuộc tàn sát VK đã diễn ra ở khắp nơi tại Cao Miên và tại miền Tây VN.

#7. Chiến dịch cáp duồn 1945-46 đã được trình bày trong phần I. Sau vụ này chỉ có PP, Seam Reap và thành phố biển Sihanoukville là tương đối an toàn đối với người Việt trên toàn cỏi Cao Miên – dĩ nhiên là với điều kiện không xảy ra đụng chạm, tranh chấp với người K.

#8. Năm 1970, chính phủ Cao Miên (Lon nol) phát động chiến dịch cáp duồn toàn quốc. TV, radio, báo chí đua nhau kể tội, nói xấu người Việt mỗi ngày. Bức hình “ba cái đầu người K chụm lại làm ba ông táo” lại tái xuất hiện và nhiều bài viết kích động có tính bịa dặt được tuyên tuyền liên tục nhằm dấy lên làn sóng bài Việt, vốn luôn âm ỉ trong lòng người dân K, sẵn sàng bùng lên khi có cơ hội hoặc bị khích động. Có từ hàng chục đến cả trăm xác chết Việt kiều trôi trên sông Mekong và hồ Tonle Sap mỗi ngày. Người Việt bị ruồng bắt để nhốt tù hay để bắn giết một cách dã man.

Giới ngoại giao quốc tế đang có mặt ở Nam Vang can gián chính phủ CM, nhưng không được, nên dân ngoại giao và ngoại kiều lục tục rời bỏ CM. Do đó, đã có cả trăm ngàn Việt kiều bỏ của chạy lấy người về Việt Nam. Theo thống kê của VNCH thì có khoảng 400 ngàn VK đang sống tại CM vào năm 1969. Tôi không tìm thấy con số nào, nhưng có tài liệu cho rằng Pol Pot đã xua đuổi gần 200 ngàn người V về nước, vậy phải có từ 100 đến 200 ngàn chạy về VN vào năm 1970.

Lý do tại sao còn nhiều người Việt không chịu hồi hương về VN:

Tại vì đa số VK thân với miền Bắc nên nhiều người sợ bị rắc rối khi về miền Nam.

Lúc này chiến tranh đang leo thang ở VN, vì vậy nhiều người sợ về VN sẽ bị bắt đi lính.

Sống ở CM quá lâu, ngay cả nhiều người sinh ra và lớn lên tại CM và không còn thân nhân tại VN.

Sự nghiệp xây dựng được nơi xứ người quá lớn nên tiếc, không nỡ bỏ.

Một số có vợ hay chồng là người Khmer nên hy vọng sẽ được để yên.

Năm 67 hay 68, VNCH có chương trình giúp đở cho VK hồi hương, nhưng sự thất bại, thất tín của nó đã làm mất lòng tin cho những VK khác. Lý do thất bại cũng có nhiều điểm giống như khoảng 35 ngàn VK Thái về miền Bắc (VNDCCH).

Có nhiều gia đình VK sống dựa vào sự che chở tạm thời của ông bà chủ người ngoại quốc.

Một số chạy vào rừng theo quân dội miền Bắc.

Nhiều người trong số còn lại phải cải trang, thay tên, đổi họ, đổi nơi cư trú, để tồn tại.

Chúng ta cũng nên hiểu rằng: hầu hết VK ở CM là những người nghèo hay có học chút đỉnh từ VN sang; do dễ làm ăn sinh sống nên họ trở nên khá giả, vì vậy, dù cho bị bạc đãi, bị làm tiền và nhiều lúc nguy hiểm đến tánh mạng họ cũng quyết tâm bám trụ vì họ vẫn còn hy vọng, mà nếu không vươn lên được thì cũng đã quen nước quen cái; sống nghèo ở CM còn hơn là hồi hương – chỉ được cái an toàn chứ làm sao vươn lên nổi trong cái môi trường cạnh tranh khốc liệt mà 2, 3 thập kỷ trước hay lâu hơn nữa, chính họ hoặc cha mẹ của họ đã chào thua. Còn số công chức VK thì đa số trở thành công dân và bị đồng hoá thành người K. Tuy nhiên, họ đã không thoát khỏi bàn tay đẩm máu của chế độ Pol Pot, 5 năm sau.

#9. Chế độ Pol Pot xua đuổi từ 150 đến 200 trăm ngàn Việt kiều còn lại về Việt Nam. Năm 1977-78, đã có nhiều vụ cáp duồn từ bên kia biên giới tràn vào lãnh thổ Việt Nam, làm thiệt mạng khoảng 5-10 (?) ngàn người.

Nói chung, vào những thế kỷ trước, cáp duồn chỉ xảy ra lẻ tẻ, tự phát bởi người dân tại một vài đia phương và mức độ thiệt hại không lớn lắm. Tuy nhiên, từ lúc Cambodia trở nên độc lập; dân trí của người Cambodia càng cao; VK ở CM càng đông; quyền lợi trong xã hội của người K càng bị đụng chạm – vì tài năng và sức cạnh tranh trong cuộc sống của người Khmer yếu kém, thua xa VK – thì nạn cáp duồn càng xảy ra quy mô trên toàn quốc do chính quyền Cambodia ngấm ngầm (1945-46) hay công khai phát động (1970).

Rất tiếc, tôi không tìm thấy có thông kê nào ghi nhận bao nhiêu VK và bao nhiêu người V tại VN đã bị giết một cách dã man trong suốt chiến dịch cáp duồn năm 1945-46 và 1970. Tôi nghĩ, dù không nói ra, nhưng nhiều người có quan tâm đến thời cuộc, gần như đều có chung suy nghĩ: Cáp duồn chắc chắn sẽ xảy ra lần nữa, với mức độ không nghiêm trọng như trong quá khứ, nếu Sam Raíny lên ngôi lãnh đạo tại Cambodia.

Chú ý: bài viết này không có ý gợi lên sự thù hận giữa hai dân tộc, Việt và Khmer, mà nó chỉ phản ảnh hậu quả do sự thiếu đoàn kết của dân tộc Việt Nam.

Xin xem tiếp phần V (kết luận): “Đôi nét về tình hình người Việt tại Cambodia”

Advertisements

4 phản hồi

  1. Việt nam chỉ nói tốt cho mình, thật ra cái bụng ma mãnh ác tàn bạo,

  2. Xin cảm ơn lời bình luận của một người Khmer biết tiếng Việt, nhưng rất tiếc tôi không thể đồng ý với bạn. Trong Đệ Nhị Thế Chiến người Đức đã tàn ác một cách dã man đối với người Do Thái (một dân tộc khác), nhưng dã man tàn sát hàng triệu em bé, người già và phụ nữ thuộc dân tộc của mình thì người Khmer đã là dân tộc duy nhất làm chuyện này.

  3. Vina ta cũng từng cướp bóc người việt gốc hoa sạch túi rồi tống ra biển nuôi cá! Sự dã man đâu thua !

  4. Gửi luolei!
    Dân tộc nào cũng có người tốt người xấu và cũng từng có thành tích dã man với dân tộc khác. Tuy nhiên nói “cũng từng cướp bóc người việt gốc hoa sạch túi rồi tống ra biển nuôi cá” là ý kiến không rõ ràng và không đúng lắm.
    Chuyện này xảy ra đã 34-35 năm rồi. Lúc đó thỉnh thoảng có lệnh đổi tiền để tịch thu tiền cũ và phát tiền mới một số lượng rất ít và giống nhau cho mỗi cá nhân, mỗi gia đình. Mục đích là bần cùng hoá tất cả mọi người dân. Thời gian đó VN rất cộng sản nên không chấp nhận người giàu có, mà người Việt gốc hoa từng khống chế kinh tế VN, tức có rất nhiều người giàu. Không chỉ VNCS cướp bóc và thủ tiêu địa chủ (ở các vùng quê), mà Trung Quốc cũng đã từng cướp và từng giết hàng chục triệu người Trung Quốc. Indonesia cũng từng đột nhiên xua đuổi người Hoa ra khỏi nước làm cho biết bao nhiêu người mất của, mất nhà và bị chết chóc. Điều an ủi là người Việt gốc Hoa có quyền lựa chọn: ở lại VN hoặc ra đi. Nếu ra đi thì phải đăng ký và sau đó được quyền đóng thuyền chuẫn bị cho chuyến ra khơi, cũng như được quyền mua sắn một ít thức ăn, nước uống, đồ đạt cần thiết và rũ bạn bè, người quen cùng đi. Tàu chở người Việt gốc Hoa cũng gặp một số nguy hiểm không thể tránh được như: 1/thiếu tài công và thuỷ thủ có kinh nghiệm đi biển 2/giông bão giữa khơi 3/hải tặc Thái chuyên cướp của và hảm hiếp, bắt cóc phụ nữ, con gái 4/khi cặp vào đất Mã Lai cũng dễ bị người Mã xua đuổi ra khơi đi tiếp nếu họ phát hiện người trên thuyền là người có gốc Hoa 5/cũng có tàu đi lạc đường, chạy lòng vòng lâu ngày rồi hết lương thực và nước uống.
    Songtra nghĩ bạn lầm lẫn việc đăng ký ra đi bán chính thức của người Việt gốc Hoa và sự vượt biên của người Việt. Nên nhớ là người gốc Hoa được quyền đăng ký đi và chỉ cần đi một lần là xong. Trong khi người gốc Việt không được quyền đi và dễ dàng bị bắt, bị tich thu tài sản nếu bị nghi ngờ có ý định đi. Ngoài ra họ phải lén lút đi bằng ghe chạy trên sông và không thể nào chuẫn bị đầy đủ đồ ăn, nước uống, la bàn hay dám mang theo nhiều quần áo, đồ dùng ngoài bộ quần áo đang mặt và cái túi mang vai nho nhỏ.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: