Bàn về tính nóng nảy và tật hay lớn tiếng cãi cọ
Ở Việt Nam có nhiều người rất dễ nổi nóng và mỗi lần như vậy họ có thể lớn tiếng, ăn nói lung tung một cách bừa bãi, vô trách nhiệm, có khi còn dẫn đến việc xúc phạm danh dự cá nhân của người khác. Họ không cảm thấy có gì sai trái hay xấu hổ khi làm như vậy ở chốn đông người, tại nơi công cộng, và lúc nào họ cũng có vô số “Tại vì….” để bào chữa cho sự nóng tính. Ở phương Tây tình hình có khác, người ta ít khi cãi nhau và nếu có thì họ nói thẳng vào sự việc và tránh tranh luận lạc đề.
khi giao tiếp với ai người Tây ngại va chạm, tránh làm mất lòng, làm mất vui và không nói chuyện gì có thể làm cho người kia buồn phiền. Họ tự kiềm chế mọi sự không hài lòng của mình rất tốt. Vui, thích thì tiếp tục không thích, không vui thì lơ đi. Trường hợp không đồng ý với ý kiến của ai hay không bằng lòng đối với một sự việc gì, người Tây thường chỉ nói “tôi không nghĩ vậy”, “tôi không đồng ý” hay chỉ ừ hử cho qua chuyện hay làm thinh/ làm lơ. Tôi thấy trả lời như vậy là gọn, hay và không tạo cho người nghe muốn nổi “cơn điên”. Nếu muốn tiếp tục đề tài, người nói phải suy nghĩ lại, phải tìm cách khác với giải thích/ lý luận vững chắc hơn và có tính thuyết phục hơn.
Đối với người Âu Mỹ, to tiếng sỉ vã người khác – ngay cả trong trường hợp người đó sai – là một cách tự đánh mất tư cách của mình giữa chốn đông người. Bạn có thể bị đuổi việc nếu xảy ra tại chổ làm. Còn tại nơi công cộng thì sẽ có nhiều cặp mắt của người đi đường nhìn bạn với vẽ khó hiểu, bực bội lẫn sự coi thường. Cũng đúng thôi, vì trong một môi trường ôn hoà ai ai cũng có ý thức công cộng cao thì kẻ chủ động làm chuyện bất thường, chuyện phản văn hoá phải là kẻ đáng trách.
Tại sao không giải quyết việc riêng một cách êm thắm hay trong một môi trường riêng tư phù hợp hơn? Tại sao chuyện tranh cãi riêng tư giữa hai người mà bắt người ngoài nghe và rồi bị mang tiếng gây rối, làm ồn nơi công cộng? Tại sao ăn mặt đẹp, gương mặt sáng sủa mà lại cư xữ như người có trình độ văn hoá thấp kém? Tại sao ta dễ dánh mất tư cách của mình ở nơi công cộng?
Mỗi người là một cá thể trong một nhóm người hay trong xã hội, bởi vậy, không có lý do gì cho phép mình phẫn nộ với một ý kiến mà mình không ưa. Mình không có quyền tấn công bất kỳ một cá nhân nào khác, dù người đó nhỏ tuổi hơn hay thuộc giai cấp thấp hơn hay là nhân viên cấp dưới của mình. Khách quan mà nói, người nào lớn tiếng trước mới là người đáng trách và là người có lỗi ngay cả khi bị người kia đáp trả lại bằng những lời lẽ vô văn hoá hay thô tục.
*
Người Việt chúng ta thường nói “Giận quá mất khôn”. Chỉ mất khôn, còn những đổ vỡ, thiệt hại thì sao? Chẳng lẽ, đa số người Việt chưa nhận ra tác hại của tính nóng. “giận quá mất khôn” không xác định tính nóng là một tính xấu, không khuyến khích nên dẹp bỏ nó và cũng chưa phản ảnh chính xác hậu quả mà cơn thịnh nộ có thể gây ra.
Tôi gặp cái giải thích nữa đùa nữa thật như sau trên mạng mà ngày xưa nhiều người cho là đúng: “mọi bực tức trào hết ra miệng, lúc cực điểm thì trào ra chân, tay, chứ không để bụng, nhớ lâu, thù dai và nóng tính là dấu hiệu của người tốt. Ví dụ, Trương Phi trong tiểu thuyết Tàu có tên Tam Quốc Chí”. Tôi nghĩ, nhận định thế này tương đối đúng vào thời xa xưa, khi con người còn rất lạc hậu.
Bảo người nóng tính “không để bụng, nhớ lâu”, là không đúng – nói vậy cũng giống như bảo: khi nóng tính ta mất trí nhớ. Thật ra, bộ óc lúc nào cũng ghi nhớ mọi việc xảy ra mà ta nghe, thấy và nói. Tuy nhiên, Lúc nổi cơn thịnh nộ, đầu óc ta bớt sáng suốt cho nên ngôn từ và cách sử xự của ta vào lúc đó giống như của kẻ tiểu nhân và một khi cảm xúc của ta mạnh hơn lý trí thì ta bỗng trở nên nông nổi.
Cho rằng, “người nóng tính là người tốt và không có ác ý, không thù dai”. Dĩ nhiên sai. Người Tốt không gây ra xáo trộn, bực bội, xung đột, tai hại, đổ vỡ cho người khác. Người tốt luôn có trách nhiệm với lời nói hay việc làm của họ. Đã lên cơn, bất chấp hậu quả, thiệt hại có thể xảy ra cho người khác thì còn gì nữa ở trong lòng mà nói chuyện “thù dai” . Nếu còn gì ở trong lòng thì chắc phải là sự hối hận và sự dằn vặt mới đúng.
Cũng có người rất nóng tính đối với bạn bè và người thân, nhưng đối với cấp trên, phụ nữ xinh đẹp, giáo viên, bác sĩ , Thượng toạ, Cha đạo…. thì họ không bao giờ như vậy. Nhiều chàng trai tính nóng hơn lửa nhưng trong thời gian mới quen với bạn gái, chàng giấu kỹ lắm, cho đến khi lờn mặt, thân quá rồi mới sơ ý để lộ bản chất. Vâng, nhiều người chỉ nổi cơn thịnh nộ đối với người nghèo hèn, ít học hơn, chức thấp hơn mình hay khi muốn mưu lợi, ra oai. Nghĩa là: nhiều người muốn nóng là nóng, muốn không là không. Thật lôi thôi, nóng tính mà cũng tuỳ ý, tuỳ lúc, tuỳ người. Sao không bỏ luôn cho rồi?
Nóng tính thường phát sinh cãi cọ. Có người quan niệm rằng khi tranh cãi thì phải hung hăng, ăn miếng trả miếng nhanh nhẹn đối thủ mới ngán. Nếu ta chấp nhận điều này thì mấy bà bán cá, mấy bà bán hàng ở chợ là tài giỏi nhất – nhiều bà có thể cãi suốt mấy ngày liền. Vậy mấy bà ấy nên mở trường dạy nghề đấu võ mồm. Chắc bạn không đồng ý? OK, dân có học khi nóng lên phải cư xử khác. Ta hãy nghĩ xem có nên cãi cọ vì lý do nhỏ nhặt hay không? Sau khi cãi có sung sướng hay vẫn thường còn hậm hực? Danh dự ta được lên giá hay bị tổn thương sau trận cãi? Cãi vặt có giải quyết được vấn đề? Vậy, tự chủ cảm xúc của mình là việc cần làm.
*
Theo tôi, nóng tính chẳng có gì sai trái, nhưng không kiềm chế mà lại lớn tiếng cãi cọ là hoàn toàn sai. Có thể đó là dấu hiệu của:
- Sự thiếu kiên nhẫn.
- Khả năng tự kiềm chế yếu kém.
- Không tôn trọng ý kiến khác biệt hoặc coi thường kiến thức của người khác.
- Thiển cận và nhỏ mọn (điều này đúng với một thiểu số) – vì chỉ thấy và chỉ muốn hơn thua liền với những chuyện vụn vặt.
- Coi nhẹ hay đùa với danh dự của mình – nóng tính trước sau gì cũng xúc phạm danh dự người khác để rồi danh dự mình cũng bị chà đạp.
- Quá tự tin, chưa ý thức được hết những hậu quả nguy hiểm mà trước sau gì cái tính nóng của mình có thể gây ra.
- Cà chớn – có một số người cố ý không kiềm chế nóng giận mà họ còn xem đó như một vũ khí.
Khi nóng tính thì cái đầu óc thông minh cũng trở thành bình thường hoặc ngu. Bởi vậy, nên tập kiềm chế cảm xúc của mình, ráng đừng để cho nó lấn lướt bộ óc thông minh, sáng suốt. Khi không kiềm chế được thì nói càng ít càng tốt.
Khi là nạn nhân thì bạn ráng bình tỉnh, không khiêu khích, không cười cợt, không run sợ hay tỏ vẽ bối rối, ít nói và khi nói thì chỉ nói vừa đủ nghe. Người đang giận dữ luôn muốn lôi kéo bạn vào cuộc đấu võ mồm và thường tấn công kịch liệt đối với kẻ cứng đầu dám chống cự, dám to tiếng hay có thái độ ăn thua.
Công bằng mà nói, ai cũng có thể nổi nóng. Có người rất thường xuyên, có người hiếm khi, có người xổ cẩn thận trong một giới hạn nào thôi, có người xổ ào ào như thác lũ. Nhưng nóng tính gây nhiều bực bội và tai hại cho người khác (và cho chính mình), vậy chúng ta hãy tập kiềm chế tính nóng nảy và cái tật hay lớn tiếng cãi cọ.
Tiếng Anh có một thành ngữ rất hay: “Two wrongs don’t make a right”. Có nghĩa là: khi người ta sai (xúc phạm/ nói xấu/ mất dạy….) đối với mình thì mình phải phản ứng phù hợp với lý lẻ, còn thấy người ta sai đối với mình, rồi mình dựa vào cái sai đó để tấn công lại, để chơi lại bằng những trò đê tiện tương tự thì mình cũng sai, cũng cùng một loại người với họ, cũng chẳng ra gì. Một cách giải thích khác: họ sai thì mình phải hành xử cho đúng (sáng suốt) mới giỏi.
Ngoài ra, người Tây còn nhiều thành ngữ khác tố cáo tính xấu này, ví dụ như:
- Do not make friends with a hot-tempered man, do not associate with one easily angered.
Đừng làm bạn với người như Trương Phi, đừng hợp tác với kẻ dễ giận.
- An angry man stirs up strife, and a hot-tempered man abounds in transgression.
Người giận dữ gây bất hoà, người nóng tính gây nhiều tội lỗi (tội phạm).
- A quick-tempered man acts foolishly….
Người nóng tính hành động một cách ngu xuẩn.
- A hot-tempered man stirs up strife….
Người nóng tính là đầu mối của sự xung đột.
- A hot-tempered man stirs up dissension, but a patient man calms a quarrel.
Người nóng tính tạo sự bất đồng ý kiến, người kiên nhẫn dẹp được cuộc tranh cãi.
Câu nào cũng tố cáo dữ dội không nương tay. Hèn chi người Tây ráng che đậy cái tật xấu xa đó và cảm thấy xấu hổ khi lỡ vi phạm.
Dù biết, hiểu, nắm vững…. nhưng thỉnh thoảng người Tây cũng nổi cơn…. như ta. Họ cũng là con người mà. Nhiều khi họ cũng la hét, phẫn nộ y như người Việt. Nhưng, thời gian “nổi điên” của họ ngắn hơn, họ cũng ít nói lung tung và khi đã bình tâm họ có thể xin lỗi để được thông cảm, bỏ qua.
Paulle
Xin mời xem bài “Một số yếu tố mang tính quyết định cho một cuộc họp thành công.”
cảm ơn songtra rất nhiều vì tôi cũng là típ người nóng tính, thiếu kiềm chế. và tôi ước mong những người nóng tính như tôi cùng đọc bài này để rút kinh nghiệm.
Toi nghi tinh nong nay la tinh tu nhien. Khong phai cai gi trong bai nay cung dung.
Có thể nóng nảy là bản tính tự nhiên đối với một số người nhưng bản tính tự nhiên nào cũng có thể thay đổi được. Songtra mong muốn được nghe ý kiến của bạn một cách chi tiết.
Em la mot nguoi nong tinh, hay gian du va bat can nua. Tuy nhien em cung muon tu bo no boi em nhan ra no lam cho “tam” khong duoc binh yen, song khong vui va tat nhien se khong cam thay hanh phuc. Em cung la nguoi thich doc sach nhat la nhung cuon sach noi ve lam nguoi nen cung hieu duoc dao ly. Em cung hay tim doc ve dao phat, ve nhung loi day cua Dat Lai Lat Ma nhung em cam thay khong tien bo nhieu, cung de noi nong va buc tuc.
Anh không nghĩ những loại sách đó có thể giúp ta kiềm chế tính nóng nảy. Muốn bỏ được tính nóng cần có sự quyết tâm. Quyết tâm càng lớn thì tiến bộ càng nhanh. Cũng có khi ta có quyết tâm nhưng không thấy hay không có sự tiến bộ bởi vì ta chưa thật sự nghiêm túc với cái quyết tâm của ta.
“Em cảm thấy không tiến bộ nhiều” Tiến bộ ít hay nhiều đều là có tiến bộ, điều này chứng tỏ em sẽ thành công, ráng tiếp tục nhe.
klhach hahong
18.09.2011
em cũng là người nóng tính , biết tính đó là không tốt nhưng vẫn không bỏ được cái tính không tốt đó , đọc được bài viết của anh em cũng thấy xấu hổ vì tính nóng của mình >. Em quyết tâm bỏ tính nóng nảy này mới được , cảm ơn anh , bài viết có ích cho những người nóng tính như em.
Bài viết rất hay, nóng tính có nhiều loại, do nguyên nhân khác nhau, sức khoẻ có vấn đề cũng ảnh hưởng đến tính nết, làm cho người ta dễ nổi nóng hơn. Nóng nảy do bản tính tự nhiên cũng có.
Mình không phải là người nóng tính, mình không bao giờ nổi nóng khi thấy sai sót hay khiếm khuyết của người khác, nhưng đôi lúc mình rất khó kiềm chế sự nổi nóng khi bị người khác nói lời xúc phạm, nhạo báng, coi thường, …, nếu người đó là bậc trên, mình tỏ ra im lặng, nhưng trong lòng thì đầy căm hận, nếu là người ngang hàng trở xuống, mình tranh cãi cho ra ngô ra khoai, nhưng mình vẫn đủ kiềm chế để không nói những lời xúc phạm. Đã có lúc mình đập phá, huỷ họai đồ vật, chửi rủa thầm người đã gây cảm xúc tiêu cực cho mình khi không có ai để giải toả sự tức giận.
Dù tức giận với lý do chính đáng, vẫn phải làm chủ bản thân để không nói sai làm sai.
Đồng ý cả 2 tay với bạn. Chửi rủa thầm thì được nhưng đập phá, huỷ họai đồ vật thì uổng quá. Songtra thích nhất câu này của bạn: “Dù tức giận với lý do chính đáng, vẫn phải làm chủ bản thân để không nói sai làm sai.”
Bạn nào thường đập bể, quăng vứt thì nên sắm cái bao tập đánh võ để mỗi lần như vậy thì vừa đánh, vừa đá, vừa la hét, vừa nghĩ tới ai đó – phương pháp này có hiệu quả rất nhanh mà lại vô hại. Hay là hứa với Songtra là mỗi lần bạn làm hư cái gì vì giận dữ thì phải nộp cho St một số tiền tương đương với giá trị của món đồ đó – bảo đảm bạn sẽ suy nghĩ kỷ trước khi tái phạm. St sẽ chỉ trả lại tiền cho bạn nếu sau một hay 2 năm không tái phạm. Có lợi cho cả hai! Thân.
Mình chỉ đập phá, làm hỏng những đồ vật không dùng được thôi. Ý kiến của bạn hay quá, sắm cái bao cát, tưởng tượng đó là người đã chửi bới, xúc phạm, chế nhạo,…., khiến ta uất ức. Rồi tha hồ đấm đá cho bõ tức.
Chào Song Trà,
Bài viết nóng tính rất hay! cách giải quyết rất rõ ràng và hiểu quả kèm với cách nói phản hồi dí dỏm! Thiệt khiến người ta nhoẻn miệng cười sau khi đọc mà tính nóng vẫn còn đó…
Song Trà cũng nhoẻn miệng cười với phản hồi của bạn và sau khi đọc xong cảm thấy bị húc một cú cùi chỏ nhè nhẹ:D bởi “sau khi đọc mà tính nóng vẫn còn đó…”
Cam on chu vi bai viet nay rat co y nghia voi chau, mai chau se cho chong chau doc. Chong chau cung rat nong tinh, hay noi bay chui tuc. Bon chau rat hay cai nhau ve nhung chuyen linh tinh, toan nhung chuyen khong dau. Chau cam thay chan nan va tinh cam giua 2 vo chong cung voi dan di. Nhieu luc chau khong chiu dung duoc va da chui lai nhung gi ma chau da phai nghe trong suot 6 nam qua. Chau nghi la chac phai bo nhau thoi nhung ca hai dua chau deu khong lam duoc. Bon chau rat muon song hoa thuan voi nhau ma khong biet phai lam the nao? Vi luc chong chau ma vang tuc chau lai khong chiu duoc vi bi xuc pham chau thay chan lam!
Nhung ngoai nhung luc nong tinh hay chui bay ra thi anh ay la mot nguoi co trach nhiem voi vo con, cham chi va chiu kho, khong choi co bac chi thinh thoang uong ruou thoi. Nhung luc uong ruou say thi chau khong chap. Nhung tinh tao ma cau cung chui bay la chau lai khong nhin duoc.Sau nhung lan cai nhau nhu vay thi chong chau cung bao la e nhin di thi khong co chuyen gi xay ra het, nhhung lam sao ma chau nhin mai duoc. Song voi nhau ma khong ton trong nhau thi con co y nghia gi nua? Xin chu va moi nguoi cho chau 1 loi khuyen.
Trong 100 người thì có 99 người nói nhịn nhưng chưa bao giờ nhịn. Nhịn thật sự có nghĩa là từ đầu cho đến cuối không: nói lại hay có thái độ, hành vi, cử chỉ biểu hiện sự bất mãn, không phục, không bằng lòng, chống đối, chọc ghẹo, khiêu khích, tỏ ra không nghe, không chú ý lắng nghe, nghoãnh mặt chổ khác, bỏ đi chổ khác….
Trong mọi sự đụng chạm, cãi vã, thường cả 2 đều có lỗi. Nếu thật sự cả 2 cháu đều muốn sông hoà thuận, có trách nhiệm với nhau và với đứa con thì mỗi người phải hy sinh một ít. Bỏ thói quen không dễ nhưng nếu một trong hai người làm được thì mới hy vọng người kia có thể làm được và chiến thắng thường nghiêng về người thực hiện được trước. Do đó, cháu nên làm theo yêu cầu của chồng: nhịn 100%. Sau 3 lần nhịn một cách ôn hoà và ngoan ngoãn, cháu mới nên ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với chồng: 1/ hỏi chồng cảm thấy sao (thích không ?) về cháu trong 3 lần rồi và sau đó khuyến khích chồng ráng tự chế bớt, 2/ đứa trẻ đã đủ khôn lớn nên từ nay không nói bậy, nói tục hay xúc phạm lẫn nhau mà cháu có thể nghe thấy được vì rất có hại cho sự phát triển tình yêu thương và trí tuệ của bé. Ngoài ra, nên để ý hơn một chút để tránh làm hay nói những gì có thể làm cho chồng cháu nổi điên. Chúc cháu sẽ có đời sống dễ chịu hơn!
Chao Songtra. Nói đến tính nóng thì mình …buồn, mình cũng có cái tính nóng mà k biết làm sao. Nhưng mình chỉ nổi nóng khi người đối diện cố tình khiêu khích làm mình nổi điên lên. Mình và ông xã rất nhiều tranh luận về vấn đề này nhưng cuối cùng Anh ấy cũng làm mình điên lên vì cái tính không nóng nhưng ngang như cua của Anh ấy. Đến cơ quan minh cũng thường nổi nóng với nhưng việc bất bình. Không biết đó có phải là tính xấu không?
Chào bạn,
Buồn chỉ làm cho ta dậm chân tại chổ hay đi lui và còn tạo sự an phận – hãy tin tưởng bạn có khả năng lều lái những suy nghĩ, lời nói và hành động của mình mỗi ngày mỗi tốt hơn một khi bạn muốn tập kiềm chế tính nóng. Không nên tranh luận nhiều trừ khi ông xã của bạn cũng thích tranh luận (cho vui hay để chọc tức bạn), vì tranh luận thường dẫn đến to tiếng và tạo tâm lý hơn thua, mất hoà khí. Và thật sự có rất ít đề tài hay sự việc cần thiết phải có tranh luận với nhau. Nhiều người có thói quen dùng chiêu “ngang như cua” khi đuối lý, đang bị yếu thế hay để chọc tức, để chấm dứt, để nhử đối thủ – miếng đòn làm cho người kia lúng túng, miếng đòn dụ người ta đổi hướng tranh luận để vô hiệu hoá lý luận đang vững chãi, mạch lạc của đối phương và nó còn làm cho người ta nổi cáu hơn để rồi đánh mất sự bình tỉnh, sáng suốt. Do đó, khi nào thấy ngang như cua thì bạn nên mỉm cười tự mãn là bạn đã chiến thắng, nhưng bề ngoài thì làm như là huề cả làng – cũng nên giữ danh dự cho ông xã của bạn nữa chứ. Còn không kiềm chế đúng lúc mà cắn mồi rồi cứ tiếp tục to tiếng thì sự thua thiệt, bực tức sẽ thuộc về bạn.
Ở cơ quan, nổi nóng với những sự việc bất bình không hẳn là xấu nhưng chắc chắn là bạn chưa đạt được phong cách làm việc chuyên nghiệp và chắc nó chỉ gây bất lợi. Nếu nó liên quan trực tiếp đến công việc của bạn và xảy ra thường xuyên làm cho bạn chịu không thấu thì nên có cách giải quyết. Nhiều người không biết là họ đã hay đang làm phiền lòng bạn vì vậy hãy nói cho họ biết. Tốt nhất là giải quyết riêng tư giữa hai người để giữ thể diện và sự tôn trọng cho nhau. Không nên nói người ta sai hay cần phải sửa cái này cái nọ mà trước hết bạn nên bày tỏ sự hài lòng, nêu lên mặt tốt của họ nhằm tạo không khí cởi mở, tạo cho họ có tâm lý sẵn sàng tiếp nhận sự góp ý trước khi bạn trao đổi/gợi ý về một sự thay đổi nào đó mà bạn nghĩ là hay hơn.
Hy vọng ý kiến của Songtra có một hai điều hữu ích với bạn.
Chào SongTra. Tôi là người rất nóng tính, hay tự ti, tự ái cao khi giao tiếp với một ai đó nghe họ nói một vài lời gì đó mà mình cho là xúc phạm hay mĩa mai là mình lại nổi nóng và ăn miếng trả miếng với người đó. Nhưng sau đó rồi thì tôi cảm thấy rất ân hận dằn vặt tự hỏi mình sao lại làm thế nếu mình có cách cư xử khác thì hay biết mấy. Việc này lặp đi lặp lại nhiều lần trong cuộc sống của tôi, tôi cảm thấy rất khổ sở sao tôi lại không thể làm chủ được cảm xúc của mình. Đọc xong bài của SongTra tôi thấy rất vui nhưng không biết mình có thể thực hiện được không. Ông bà ta thường nói ” Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời”. Cám ơn SongTra nhiều.
Chào bạn. Songtra nghĩ, chắc đã có nhiều người là nạn nhân (nhiều hơn là số lần bạn là nạn nhân) của tính quá nhạy cảm, đa nghi, hung và mau bốc của bạn
. Có cách tự kỷ luật này cũng được lắm. Khi vi phạm bạn chỉ cần bỏ ra 10 000 đồng để bố thí hay để làm từ thiện. Tăng lên gấp đôi (20 000 đ) cho lần tái phạm kế tiếp và những lần sau tái phạm sẽ là 40 000 đ, rồi 80 000 đ, 160 000 đ, 320 000 đ…. Bạn nên thử thực hiện một thời gian chừng sáu tháng hay một năm xem.
À, cái câu bạn vừa nhắc và còn nhiều câu khác nữa, chẳng hạn, “cha mẹ sinh con Trời sinh tính” rất chí lý vào thời xưa để giải thích cho sự bế tắc và sự bất lực của con người. Songtra cho rằng nó không còn phù hợp hay còn đúng cho ngày hôm nay.
minh cung met vi tinh nong tinh,doi khi khien nguoi ta phai so hai vi tinh kem suy nghj ma hanh dong,thuong xay ra xung dot,de dan den hau qua la mat long tin va nguoi noi chuyen,hjhj.tot nhat dung nen nong tinh.chuc cac ban zui ze nhu minh ne.hj
Đọc bài viết, mình thấy thật tiếc cho những gì mình đã làm trước đó.
Cảm ơn chủ nhân bài viết.
Hôm nay mình đã nóng tính, và ra oai vì mình là chủ nhà, mình ở gần nhà ông bà, mà ông bà cho người ta thuê nhà, và người thuê nhà đã đi xe ko đàng hoàng. cái kiểu đi của mấy thằng choai choai mất dạy.
Lại là nam, chọc mình.
Nên mình đã rất bực bội. Và mình đã yêu cầu nó đừng đi xe kiểu đó để gây ảnh hưởng đến ông bà.
Nhưng nó là 1 thằng say, và nó đã sừng cồ với mình. Và trong lúc cãi nhau, nó đã chửi những câu rất nặng lời, vô văn háo, mất dạy : ĐM mày, tổ cha mày…..
Mình nói nó đi về, nó ko chịu về, và còn đứng chửi tiếp, tức giận và cảm thấy bị thách thức, mình đã cầm cây đập vào lưng và đầu nó, vào tay nó. Nói chung mà đã đánh nhau vs nó.
Dù mình là nữ, nhưng rất nóng tính, rất dễ kích động. Và khi đã cáu lên, rất khó kiềm chế được mình, rất dễ gây đánh nhau.
Nhiều lúc mình rất hối hận và thấy con người mình rất rẻ tiền, vì mình dc ăn học đàng hoàng lại xử sự như côn đồ
Mình đã 22t, đã sắp ra trường, đi làm.
Liệu mình có còn xứng đáng vs nghề đi dạy nữa ko?
Cho mình 1 lời khuyên!!!
Bạn làm cho Songtra sực nhớ đến một cô giáo chủ nhiệm được đặt tên “(cô) Lý phi tiêu”. Bà cô này hoàn toàn bình thường và dễ mến nữa tuy nhiên cô rất ghét mấy đứa học sinh ngồi bàn cuối: lười học, vô kỷ luật, thường có biểu hiện chọc phá hay vô ý thức một cách lì lợm trong lúc cô giảng bài. Và mỗi lần phát hiện… là cô liền cầm cái thước để phóng.
St cho rằng khi bạn đã là một giáo viên thì cách sử xự của bạn (nhân danh trách nhiệm và sĩ diện) sẽ tự động thay đổi để thích ứng… để phù hợp với nghề nghiệp và cái expectation của hs/mọi người. Một người nóng nảy hay đôi khi tỏ ra hung dữ không có nghĩa là người đó không thể trở thành một giáo viên/sư tốt vì học sinh thuộc hàng em út, hàng con cháu và nhiệm vụ của thầy cô là giáo dục và đào tạo cho các em nên người, kể cả các em không được ngoan ngoãn, khó trị.
Nếu bạn định sẽ trở thành một giáo viên rất kỷ luật thì bạn nên có tính minh bạch, gần gũi và biêt “thông cảm” với học sinh. Nói chung, bạn có thể trở nên giáo viên giỏi vì giáo dục các em nhỏ phải khác hẳn với sự đương đầu đối phó với một tên mất dạy trong xã hội.
Mà hình như bạn tóc xoăn này định đem chuyện hung dữ, chuyện đánh nhau chắc để xem thử St đọc xong sẽ nổi nóng hay sẽ mất bình tỉnh k. Cheers!
tôi là một người rất nóng tính và tôi biết điều này.tôi mong sau khi đọc xong những lời này mình có thể kiềm giữ được tính cách của chính bản thân mình.cám ơn rất nhiều
Chào chú !
Cháu năm nay đang là sinh viên năm 3. Tết năm nay về nhà ăn Tết, cháu thật sự bị sốc vì tính tình của ba cháu tự nhiên thay đổi, khác hẳn với trước kia, đến nỗi cháu không dám đối diện với ba. Trước giờ ba rất tâm lý, gặp chuyện gì không vừa ý hay người khác quá đáng, ba đều rất bình tĩnh, từ tốn để giải quyết, có lập trường riêng. Với cháu, ba luôn người mẫu mực. Thế mà, gần đây, ba cháu rất hay bực mình, tức giận vô cớ, gặp chuyện gì cũng quát tháo, thậm chí nếu không ưng bụng thì chửi luôn, có cả chửi tục và mấy anh em đều có góp ý nhưng ba quyết không nghe, cố chấp và đôi khi có những suy nghĩ rất tiêu cực, làm mếch lòng hoặc tổn thương đến người khác, những người xung quanh. Nhà cháu làm ăn mua bán, ngoài ra có chăn nuôi gà nên phần lớn là một mình ba xoay xở cả núi công việc nhà (mẹ cháu thường phải đi làm xa, ít quan tâm đến công việc nhà, mấy anh em đều đi học ở xa hoặc đi làm) rồi chuyện họ hàng phức tạp, rối rắm, tiền nong này kia. Cháu không biết có phải vì thế mà tính tình của ba trở nên như vậy không? Bữa cơm gia đình có hôm không khí rất nặng nề. Cháu đã lớn và cũng biết suy nghĩ, nhiều lúc cháu muốn nói hết quan điểm cũng như những gì cháu cảm nhận, suy nghĩ cho ba hiểu nhưng cháu thấy khó quá. Mong chú cho cháu lời khuyên tốt nhất, cháu cảm ơn ạ !
Chào cháu,
Công việc quá tải, rắc rối về tiền bạc, rắc rối liên quan đến công việc hay rắc rối liên quan đến họ hàng đều có thể làm cho ba cháu nổi điên và gây lục đục trong nhà. Nhưng… đến nổi tính tình của ba cháu thay đổi 180 độ đối với con cái và tỏ ra bất mãn và bất cần: bất cần đời, bất cần giữ thể diện hay tình cảm, và vô cùng nhạy cảm trong một thời gian lâu thì chắc chắn vấn đề không còn đơn giản. Có thể ba cháu đã gặp nhiều cái rắc rối xảy ra cùng lúc và ông ta đang bị đuối sức vùng vẫy một mình, trong khi cả nhà chẳng hề hay biết gì. Có thể thôi mà!.
Có thể có chuyện bất đồng/ chuyện ấm ức đã ngấm ngầm nãy sinh từ lâu và lớn dần trong khi vợ và các con (thường) sống xa nhà và có thể không ai cảm nhận được sự hy sinh cho gia đình và chịu bày tỏ sự biết ơn. Cũng có thể ba đang bất mãn với mấy cháu vì sự quan tâm chưa đủ về mọi mặt của cuộc sống của người cha già luôn bận rộn với đủ việc nhưng cũng rất đơn độc.
Những biểu hiện thay đổi của ba cháu cũng có thể là một cách thay cho sự trách móc, một cách chứng tỏ/ hay để cũng cố quyền lực của một ông chủ gđ, hay là một cách lôi kéo nhiều hơn nữa sự quan tâm của con cái. Tệ hơn, có khi nó là biểu hiện của sự tuyệt vọng, sự mất niềm tin hay hạnh phúc đang bị đe doạ – nói một cách khác: đó là biểu hiện của một người cảm thấy mình chẳng còn gì quí hơn để mất, ít ra là trong thời điểm này.
Những tình huống như vầy cần sự bình tỉnh, sáng suốt để tránh làm cho tình hình mỗi ngày một xấu hơn và để giảm bớt sự thiệt hại. Ráng chịu đựng, đừng tỏ ra: khó chịu, bực dọc, xấu hổ, coi thường hay phản kháng mà hãy xem như ba cháu chẳng làm gì hay nói gì sai. Thật ra, cái mà ba cháu cần nhất vào lúc này chính là sự quan tâm của vợ con và có thể nói, chỉ có sự kiên nhẫn quan tâm mới giúp ba cháu mau hồi phục. Chú nói vậy là vì ba cháu vốn là người biết phải trái và có đạo đức nên việc sai trái thường chỉ có tính cách tạm thời, tuy nhiên không khéo xử sự thì có thể sẽ làm cho sự thay đổi nơi ba cháu thành ra sự thay đổi vĩnh viễn.
Chú nghĩ, anh em cháu không cần phải góp ý và cháu không cần phải trình bày: “nhiều lúc cháu muốn nói hết quan điểm cũng như những gì cháu cảm nhận, suy nghĩ cho ba hiểu nhưng cháu thấy khó quá.” Trong những tình huống bình thường thì OK, nhưng trong trường hợp này ba cháu chắc không cần nghe, nhất là nghe những lời gãi không đúng vết thương (gãi không đúng chổ chẳng khác gì nói vớ vẫn không có ý nghĩa gì) chỉ lạm bực mình thêm. Nên tạo cơ hội cho ông ấy nói ra nổi lòng – nếu không được thì cháu phải lo tìm ra nguyên nhân thật sự dẫn đến sự thay đổi của ba cháu (ví dụ: ai nói gì, tin đồn ra sao, thay đổi từ bao lâu rồi, lúc đầu ra sao, phản ứng của mẹ cháu…. chuyện gì đã xảy ra, ai là người trong cuộc, sự thiệt hại…. ) rồi chỉ cần phát biểu một câu nhằm xoa dịu vết thương lòng của ba thì sẽ có tác dụng tốt hơn rất nhiều (đây là cái mà ba đang cần!). Còn cháu vẫn muốn có sự can thiệp thì sự can thiệp phải đến từ một người lớn tuổi thường được ba cháu nễ nang.
Tóm lại cháu nên lập tức tìm hiểu những chuyện gì đã khiến cho ba thay đổi: do bên ngoài/người ngoài, do đầu óc mỗi ngày càng chồng chất những bất công, bực dọc, buồn phiền… hay do các cháu/mẹ – hãy tìm hiểu xem tình cảm, chuyện chăn gối và cách cư xử giữa ba mẹ cháu có thay đổi không – đây là chuyện quan trọng hàng đầu đó cháu à. Nắm vững mọi sự cộng với sự quan tâm và sự thông cảm sẽ dễ dàng giúp ba thay đổi trở lại như trước và sẽ phòng ngừa những chuyện không hay tương tự tái diễn.
Cố gắng lên cháu nha! Chúc cháu sắp có lại những bửa cơm gia đình thật vui nhộn và ấm cúng
P.S. Ngoài ra, còn một lý do khác dành cho bệnh tự nhiên thay đổi 180 độ ở những người từ 40 đến 60 tuổi nhất là đàn ông, có tên gọi là “midlife crisis” – hình như bệnh này chưa có tên Việt và cũng chưa được nói đến nhiều ở VN.
Lời đầu tiên, cháu rất cảm ơn những lời khuyên chân thành của chú. Chỉ nghe qua nhưng chú có thể hiểu được phần nào mặc dù có những điều cháu chưa thể nói rõ ràng cho chú được. Nó đôi lúc chỉ là những vấn đề rất nhỏ nhặt, nhưng chính những cái nhỏ nhặt đó cũng có thể làm cho vấn đề trở nên phức tạp hơn. Cháu hiểu những gì chú nói nhưng nó vẫn chưa đủ thuyết phục, chưa giải thích được những thắc mắc trong lòng cháu.
Cháu đồng ý với quan điểm của chú, đó là có những chuyện không hay đã nảy sinh từ lâu, lớn dần trong khi các thành viên trong gia đình ít có cơ hội tâm sự, chia sẻ để hiểu nhau hơn thêm vào đó những áp lực cuộc sống luôn đè nặng. Cháu là con út, ba mẹ cháu năm nay cũng qua 50 tuổi rồi. Cháu nghĩ là khi vợ chồng đã chung sống mấy mươi năm, và cả trong trường hợp của ba mẹ cháu, họ gắn bó với nhau phần lớn vì trách nhiệm với gia đình, con cái nên vấn đề về chuyện chăn gối như chú nói ấy không hẳn là vấn đề quan trọng đâu chú ạ.
Một điều nữa, cháu có nói trước đây ba cháu là người có lập trường riêng, sẵn sàng bảo vệ quan điểm của mình nhưng thuyết phục được người khác. Còn giờ đây, cũng là lập trường riêng đấy, nhưng nó có phần bảo thủ, cố chấp và thiếu kiên nhẫn. Và như chú thấy đấy, ngay cả chú cũng cho là nếu có sự can thiệp thì cũng phải đến từ một người lớn tuổi được ba cháu nể nang. Ở nước ngoài, con cái có thể tranh luận với ba mẹ để bày tỏ quan điểm của mình, còn ở nước mình như thế nhiều khi dễ bị đánh giá là “hỗn”. Cũng chính cách nghĩ ấy là lí do cháu không thể nói hết những gì mình suy nghĩ, cảm nhận được. Và như vậy, mấy anh em cháu dù có thế nào cũng không nên nói điều gì thì làm thế nào để ba hiểu được vì cháu biết anh em cháu là tất cả đối với ba, ngay cả mẹ hay người thân trong họ hàng nhiều khi không thể thay đổi được cách nghĩ cũng như những gì ba đã quyết định. Không có ai là hoàn hảo, nhưng ít ra trong lòng cháu, ba vẫn luôn là người mẫu mực.
Có thể có ai đó cho rằng vấn đề cháu đang gặp phải không có gì to tát, cháu nhiều lúc cũng muốn bỏ qua hết, hết tuần này vào lại trường học thì không phải bận tâm nữa. Nhưng cháu không chọn cách ấy, bởi cháu muốn ba trở về như trước kia.
Nếu cháu không muốn tìm hiểu chuyện gì đã xảy ra với ba mà chỉ quyết tâm muốn tâm sự cái quan điểm, cảm nhận và suy nghĩ của cháu về sự thay đổi tính tình của ba cho ba nghe thì có cách này. Hãy thực hiện chỉ vài giờ trước khi lên đường về lại trường. Nhớ nói riêng với ba chứ không được có thêm người khác. Chọn lời cẩn thận để tránh làm cho ông ta cảm thấy bị offended. Tránh tỏ ra trách móc, bắt lỗi, lớn tiếng nhưng có thể rươm rươm nước mắt hay nhỏ vài giọt khi cần. Viết xuống giấy rồi đưa cho ba lúc bye bye cũng là một cách hay. Còn nếu không có thì giờ thì viết thư gỡi về nhà cũng tốt. Từ nay cháu và mấy anh em nên thường xuyên liên lạc với ba hơn.
Cháu sẽ thử cách của chú xem như thế nào, chứ nói trực tiếp cháu thấy khó mở lời quá, mà nói sao cho phải cũng đâu có dễ. Cảm ơn chú nhiều nhiều. hihi. Cháu thấy bài viết của chú rất hay, cách trả lời cũng rất thú vị với những lời khuyên chân thành như một chuyên gia tâm lý vậy. Mong chú sẽ viết nhiều bài viết hay hơn nữa. Rất vui khi được trò chuyện với chú.
Được khen đủ thứ chú thích quá nên chỉ biết nhe răng cười lại với cháu
Sông Trà cho mình hỏi điều này: Ở mấy cái nước mà STra dẫn chứng trong bài trên, khi một người bị chửi, họ có thể khởi kiện để đòi bồi thường hay không? Nếu có, mức bồi thường có cao hay không, có khó khăn gì không?
Ở xã hội Việt Nam, chửi nhau ngoài đường rất là bình thường, và luật pháp không hề có cơ chế hữu hiệu để hạn chế cái này. Lấy ví dụ A chửi B xối xả. B tức lắm, nhưng vì B là người có học nên B không chửi lại, không đánh lại. B chọn cách hợp đạo đức là đi kiện để đòi lại công bằng. B sẽ gặp phải những khó khăn sau đây:
(1): Để khởi kiện, B phải có chứng cứ là A xúc phạm “cụ thể” đến mình. (Ví dụ nếu ghi âm thì trong băng phải nghe được A nêu tên khai sinh của B ra mà chửi)
(2): Nếu B chứng minh được (1) thì có thể yêu cầu A phải công khai xin lỗi.
(3): Để đòi tiền bồi thường thì buộc phải chứng minh các trường hợp: thiệt hại về tinh thần, thiệt hại về thu nhập thực tế bị mất. (Cái này chỉ có Luật sư (LS) mới biết chứng minh, mà chi phí thuê LS đa số các trường hợp là do B tự chịu, không xem là thiệt hại để yêu cầu bồi thường).
Vụ kiện dân sự đơn giản kiểu này trung bình mất 6 tháng.
Vậy nếu không thuê LS thì may mắn lắm B chỉ đến được bước (2), khi đó A bị bắt “xin lỗi” + 200 ngàn tiền án phí dân sự.
Còn nếu thuê LS, chỉ có thể hiểu là B quá giàu, vì số tiền bỏ ra khó mà thu lại đủ được từ yêu cầu bồi thường thiệt hại.
Vậy nên, ở Việt Nam không cần phải có trách nhiệm kiềm chế hành vi. Cứ có 200 ngàn trong túi thì đa phần bạn có thể chửi thoải mái mà chả sợ. Cùng lắm thì mất 200 ngàn và một lời xin lỗi đơn giản sau nửa năm. Xui xẻo kinh khủng lắm là trường hợp đứa bị chửi giàu quá thuê LS thì mình mới đổ nợ. Nhưng đừng lo, đổ nợ là đổ nợ vài triệu về tiền bạc thôi, không phải đi tù đâu.
“Vậy nên, ở Việt Nam không cần phải có trách nhiệm kiềm chế hành vi”
Songtra cho rằng, vì thành phần trí thức, thành phần nỗi tiếng, hay thành phần có ý thức cao trong xã hội VN còn ít. Ngoài ra, thành phần này (phần nhiều) vẫn còn nhút nhát lắm, họ vẫn còn thích trà trộn chung vào thành phần đa số. Họ chưa muốn chứng tỏ cái đẳng cấp của họ qua cách cư xử nơi cộng cộng hay với người khác. Họ chưa nắm lấy vai trò làm gương để góp bàn tay cải tổ xã hội nhằm tạo ra môi trường sống thoả mái và lành mạnh hơn cho tất cả mọi người. Tuy nhiên sớm muộn gì thì ai cũng thích kiềm chế hành vi của mình vì nhiều lý do, trong đó có lý do: chẳng lẽ người Việt cứ phải cư xử thật đẹp với người nước ngoài còn với người sống xung quanh thì mắc kệ
Giống như bạn đã giải thích: “rất khó có bằng chứng để kiện vì bị vu khống bằng lời nói (slander)”. Ngoài ra, thắng thì được gì và mất gì, khi những thường dân hay phó thường dân kiện tụng nhau, trong khi trước hết phải tốn tiền cho LS. Những người tiếng tăm có liên quan trực tiếp đến income thì thích kiện và nếu lỡ lời là xin lỗi ngay để khỏi bị kiện. Nhưng họ thường chỉ kiện một công ty lớn hay một nhân vật nỗi tiếng khác, chứ chưa thấy ai kiện người nghèo hay kiện người vô danh. Dĩ nhiên là tiền đòi bồi thường thường rất cao nhưng luật sư 2 bên thường liên hệ và giải quyết kín với nhau.
Bài viết rất hay,ở đây mình gặp nhiều bạn tính nóng giống mình quá:mình thấy co mấy điều ở mình mà ở bài trên chưa thây nói,riêng mình tính cũng nóng như lửa giông mọi người nhưng bình thường thì mình lại hiền lành như cục đất,không hơn thua ko cãi vã,không đánh đập,nhìn thì ai cũng bảo hiền lành,nhưng thực tế mình biết mình ko như vậy,mỗi lúc có cảm giác thấy 2 bên tai hừng hừng lên là cũng bất cần đời, coi trời bằng vung( mặc dù kiềm chế chưa đập phá gì, nhưng làm hỏng việc gây thiệt hại cho mình là chính thì cũng nhiều nhiều),nói chung khi mình làm đúng mà bị mắng hay ko dc chấp nhận là thấy bực tức.nhiều nguoi bảo tính nóng thế thì sẽ dễ làm hỏng việc>kiềm chế nhiều rồi,nhịn cũng nhiều rồi,những cái nhịn được thì đã nhịn, nhưng khi không nhẫn nhịn được là bất cần, bỏ đi ko thèm quan tâm nữa(thiệt hại cho mình).vì tính vốn nóng nên không thể mêm dẻo được,cố gắng mãi mà chưa bỏ được,Mình nghĩ chắc bản tính vốn như vậy rồi nên bỏ cũng khó,dành cố kiềm chế vậy.mình nghĩ nóng tính đâu phải là nguoi xấu, chỉ gây khó chịu cho nguoi khác thôi đúng ko nhỉ ? mình nghĩ vậy
Đồng ý với bạn rằng người nóng tính không phải là người xấu. Nóng tính là vì kém khả năng tự kiềm chế, còn hậu quả do nó gây ra cho người khác hay người nổi nóng thì tuỳ bạn là phó thường dân hay dân thường hay là người có danh vọng, sự nghiệp. Đây là một trong các tính làm cho cái thang “social ladder” của ta ngắn lại và còn dễ làm ta bị té thang nữa.
tôi rất nóng tính khi người khác xúc phạm mình, chỉ có điều tôi không cãi cọ hay chửi bới. mà tôi luôn nghĩ trong đầu là “chết mẹ mày đi” và tôi lơ đi. tôi không bỏ được cái suy nghĩ đó phải làm sao đây? Thanks!
Ai cũng có khi nổi nóng nhưng người không kiềm chế được thì để lộ sự bực bội bằng thái độ hay cách cư xử. Chửi, trù ẻo trong đầu là phản ứng tự nhiên và như vậy là bạn đã có cách kiềm chế
Một bài viết rất bổ ích. Cám ơn chú rất nhiều. Có vài điều con muốn nói là bản thân con có lẽ cũng là một người nóng tính. Hầu như ngày nào cũng có vài chuyện (đôi khi là lặt vặt) để giận, vài lúc nổi cơn tam bành tronh nhà dữ quá thì lại thấy rất ân hận, có lỗi với gia đình. Nhưng ngoài đường thì con lại “quyết ko chịu thiệt”. Cái tâm lý này đôi lúc cũng làm con khó xử. Con biết là mình phải sửa lại cái tính cách của mình. Đã có lúc con đôi co wa lại với 1 ông mà con phải kiu bằng chú ngoài đường, do 2 bên va quẹt xe với nhau (ổng thì chạy ngược chiều, còn con đường đông quá ko để ý, chỉ lo né xe rồi vọt ga lên đường trống thôi), hậu quả là con bị ăn 2 cái tát ngoài đường!!! Tức lắm, con ko chửi tục ông ta nhưng chỉ nói những lời ko tôn trọng thôi (người lớn mà đi hiếp con nít là quá đáng). Qua những gì con đọc ở trên, con rất rất thích câu mà chú đã trích dẫn “Two wrongs don’t make a right”. Nhưng để làm được như câu thành ngữ này nói thì chắc chắc ko phải chuyện sớm chiều. Con sẽ cố gắng để hoàn thiện bản thân mình, hòa nhã hơn nhưng ko hiền từ để bị người ta lấn át!
Cảm ơn chú, bài viết rất hay. Chồng cháu bình thường cũng là 1 người rất nóng tính, đã vậy anh lại hay nhậu nhẹt do môi trường làm việc và do ham vui. Dù uống ít hay nhiều thì sau đó chỉ vì những lý do không đáng, anh rất dễ nổi nóng, rồi chửi rủa bằng những từ ngữ thô tục, đập phá đồ đạc, thậm chí cả vợ mình. Sau đó lại nói không nhớ gì, lại xin lỗi. Tính cháu hiền nhưng rất thẳng tính nên thời gian mới cưới chưa hiểu nên lúc anh nóng cháu cũng nói lại, kết quả là thiệt thân mình. Dần dần cháu bớt lời và chọn giải pháp im lặng mỗi khi anh có chuyện bực mình. Khi anh vui vẻ, cháu cũng dùng lời lẽ, tình cảm để phân tích đúng sai; anh hiểu nhưng tình trạng nóng nảy mất khôn của chồng cháu vẫn xảy ra (mức độ nặng nhẹ tùy thuộc vào tình trạng nhậu hay không nhậu). Hiện tại cháu thấy rất mệt mỏi và chán nản với cuộc hôn nhân này và có ý định ly hôn vì không muốn con trai bị ảnh hưởng và cháu cũng đang bị stress nặng dẫn đến suy nhược cơ thể.
Trong bài viết chú có đưa ra 1 số nguyên nhân dẫn đến bản tính nóng nảy nên qua các lời chửi rủa của chồng cháu lúc say cháu nhận ra rằng:
1. Có lẽ chồng cháu luôn có tư tưởng ăn sâu trong đầu là lương thấp hơn vợ – anh là viên chức nhà nước (mặc dù cháu không bao giờ đề cập đến vì biết đó là vấn đề nhạy cảm) nên tỏ ra tự ái, tự ti chăng? Bản thân anh cũng có giúp cháu việc nhà nhưng luôn kể công và lúc bực thì cho rằng đó không phải việc anh phải làm. Thật ra không phải cháu muốn anh làm, mà anh tự nguyện làm khi cháu bận rộn với con nhỏ và cv cty.
2. Anh là người biết chăm lo cho gia đình nhưng lại quá tiết kiệm nên các cuộc nhậu đều do bạn bè trả, mặc dù cháu khuyên anh “có qua, có lại” nhưng anh không nghe. Có phải vì ức chế vấn đề xả giao nên anh dễ nổi sung không ạ?
Cháu đang tìm nguyên nhân sâu xa thì hy vọng mới ghìm bớt cơn nóng nảy của chồng, nn của đa số các cuộc cãi vã, giận hờn nhưng đầu óc cháu giờ rối quá….
Mong chú tư vấn giúp cháu. Cảm ơn chú rất nhiều.
Chú thấy, việc không “có qua có lại” của chồng cháu là việc riêng giữa anh ấy và các bạn. Cháu không nên bàn tới, nhất là khi hai vợ chồng không đang hạnh phúc, vì đụng tới nó sẽ làm cho chồng có thể cảm thấy bị moi móc tật xấu, bị phanh phui chuyện riêng và có thể hiểu lầm: cháu muốn control chồng, muốn dạy chồng. Chú mà có vợ làm ra nhiều tiền hơn, chú sẽ hãnh diện vô cùng và càng mong cho vợ kiếm nhiều hơn nữa. Nhưng chú sẽ không vui nếu nghe được (nhiều lần) vợ hay người bên vợ hay bạn bè của vợ so sánh tiền lương của hai vợ chồng với mục đích xấu.
“Luôn kể công và lúc bực thì cho rằng đó không phải việc anh phải làm” Nghe câu này chú nghĩ là chồng cháu đang có nổi uất ức mà cháu chưa khám phá ra. Chồng tự nguyện giúp việc nhà là có ý thức tốt và biết thương vợ, cho nên cháu cần phải thỉnh thoảng khen, công nhận sự giúp đỡ để chồng thoả mãn và có động lực tiếp tục giúp nhiều hơn nữa. Đề cặp việc chồng giúp việc nhà với người ngoài có thể làm cho chồng cảm thấy lép vế hay xấu hổ, vì nhiều ông chồng rất sợ sự cười nhạo bởi những người còn thích giử quan niệm sống cũ xưa.
Mỗi khi chồng/vợ lên cơn nóng thì người kia phải tuyệt đối không nên cằn nhằn, to tiếng hay lý sự, mà nên im lặng 100% (nhịn: đã giải thích ở trên) chờ đợi cho cơn bão trôi qua. Còn khi chồng say sưa thì hãy tạm thời xem chồng như đứa trẻ bị bệnh tâm thần, còn ta là một y tá. Cháu có thể nghĩ đến việc nằm khác phòng vào đêm chồng say. Còn chồng bảo không nhớ “chuyện ngày hôm qua” thì hôm nào cháu nhất định không chịu mở cửa cho chồng vào (nhớ nhờ hàng xóm để ý và sau một thời gian thì họ mời vào nhà họ ngủ), rồi sáng sớm làm bộ đi kiếm chồng, trách chồng sao về mà không kêu cửa làm cho vợ trông đợi cả đêm. Nói chung, uống rượu nhiều làm cho con người bạc nhược cả tinh thần lẫn thể xác, nhưng rượu không làm cho người ta tự nhiên nổi điên, nổi nóng.
Chú thấy cháu viết: “Anh là người biết chăm lo cho gia đình”. Nếu đúng vậy thì hạnh phúc của gia đình cháu đang liên quan trực tiếp đến sự việc chồng cháu hay nóng tính, ngay cả khi không uống rượu.
Có người chỉ cần nghe nói vài chữ là biết mình sai và ráng sửa, có người khi nghe nói nhiều lần thì họ lại cứ làm tới. Nhưng mình là nạn nhân nên mình phải nghĩ ra cách đối phó có bài bản và phải biến chiêu sau nhiều lần không có kết quả tốt. Cháu có thể đổi qua chiêu khuyến khích: khen chồng hôm qua đã có tiến bộ hơn những lần trước và đưa ra vài ví dụ. Chú thắc mắc, không biết chồng cháu vẫn còn xin lỗi không, nếu còn thì nên bàn đến biện pháp ngăn ngừa, biện pháp đối phó và biện pháp trị tận gốc (giảm đi nhậu). Chú nghĩ, vợ chồng cháu nên có thêm một vài sinh hoạt chung, ví dụ, đi học khiêu vũ, hay mỗi tối thứ Sáu/Bảy chạy xe dạo phố và đi ăn tối/ đi nghe nhạc. Có thì giờ bên nhau nhiều hơn sẽ kéo chồng cháu tránh bớt các buổi nhậu. Chỉ nên quyết định chia tay khi đã hết cách và nhất là sau khi đã có cuộc nói chuyện chính thức thật nghiêm túc giữa hai vợ chồng. Chú chúc cháu thành công
Hôm nay tôi rất hối hận, cũng bởi vì không kiềm chế được cảm xúc và tính nóng nảy của mình tôi đã làm tổn thương những người tôi yêu thương nhất và thương yêu tôi nhất. Tôi sẽ về và xin lỗi họ ngay đây.
Hay, hay that. Nhung nguoi co ban chat nong tinh nen doc va hoc thuoc nhung y hay tren de hoan thien ban than minh khong tro thanh nguoi nong tinh. Vi nguoi co ban chat nong tinh rat, rat hay bi thiet thoi.
chuc cac ban thanh cong!